Tháng năm đằng đẵng, xứng đáng để đợi chờ
Khi thời gian chậm rãi xoa dịu những vết sẹo cũ, mọi thương đau rồi cũng lùi vào dĩ vãng; mọi điều tốt đẹp lại bắt đầu rộn rã trong tiếng chim hót và hương hoa thơm ngát của một năm mới.
Đời người là thế, lấy phong trần làm rượu, nuốt năm tháng qua ngày. Trong dòng chảy bất khả nghịch, ta từng lần vượt qua kinh độ thời gian, băng qua vĩ độ không gian, rồi cuối cùng sẽ cùng chính bản thân mình của ngày xưa lãng quên nơi biển người mênh mông.
Giữa những vần thơ dệt bằng tuyết nguyệt phong hoa, chúng ta dần dà trưởng thành. Dẫu cuộc sống có đem lại bao nỗi đắng cay, muộn phiền, ta vẫn luôn thấy hạnh phúc nhiều hơn khổ nạn. Bởi thế, những khi tưởng như không gượng nổi nữa, hãy tự vỗ về lòng mình: “Hiện tại thực ra vẫn còn rất ổn.”
Nếu quá khứ trót đong đầy tiếc nuối, chớ vội nản lòng. Mong bạn học được cách điều chỉnh tiêu cự để gom trọn lấy những điều ngay trước mắt. Trời dẫu cao vời vợi thì đã sao? Chỉ cần coi những vụn vỡ đã qua là nấc thang nâng bước, bạn sẽ thấy mình đang chạm gần hơn tới ánh mặt trời.
Nhà thơ Dư Tú Hoa từng viết trong thi phẩm Hoang Mạc: Một tấm thân có thể đón vầng trăng nhô lên, ắt hẳn từng gánh đỡ vô số lần hoàng hôn lụi tắt.
Đừng vội nhận mệnh. Dù từng ôm vạn lần tan nát cõi lòng, chỉ cần bạn dứt khoát quay lưng bước tiếp, phía trước sẽ mở ra một chân trời hoàn toàn mới. Khi ngày hôm qua đã chẳng thể cứu vãn, mong chúng ta đều đủ ung dung và rộng lòng để cầm lên được áng mây nhẹ bẫng, buông xuống được cơn mưa nặng hạt, tự tay sắp lại ván cờ vận mệnh của chính mình.
Dẫu hiện tại bạn phải cúi đầu hèn mọn tận đáy bụi trần, cũng xin đừng dập tắt ngọn sóng trào rực lửa như vó ngựa băng qua dòng sông giá lạnh trong tim. Dẫu đời có lắm cảnh trớ trêu, cay đắng, xin đừng đánh mất tấm lòng chân thành, nồng hậu mỗi ngày. Hãy tin rằng một kẻ đã được tôi luyện qua lò lửa cuộc đời như bạn, rốt cuộc sẽ đạp qua mọi bỏng rát để chạm tới ước mơ.
Bông hoa rực rỡ nào cũng từng tắm đẫm mồ hôi của phấn đấu và máu đỏ của sự kiên cường. Nguyện cho bản thân không chìm đắm trong biển đời bình lặng vô vi; dẫu nhọc nhằn, vẫn quyết chọn một cuộc sống rực lửa và trọn vẹn.
Con đường là do chính đôi chân bạn bước, chẳng ai có thể đi hộ thay ai. Trời dẫu tối mịt mùng, đừng sợ, hãy gượng thêm một chút. Tiến thoái vốn thường nghịch ý người, tháng ngày trôi chậm chẳng làm chùn bước chân ta. Sau cùng, ở nơi không xa phía trước, ánh đèn ấm áp của sự bình yên vẫn đang đợi bạn quay về.
Chúng ta vừa là kẻ lữ hành mải miết đuổi theo ánh sáng, lại vừa là người chập chững bước vào đời. Ta đều chưa học được cách yêu và đón nhận tình yêu sao cho trọn vẹn, thế nên cứ liêu xiêu vấp ngã rồi lớn lên, mải miết tìm một phương thuốc dịu lành chữa lành vết thương giữa muôn vàn đau buốt.
Ernest Hemingway từng nói: Cuộc đời khiến chúng ta thương tích đầy mình, nhưng rồi sau này, chính những nơi từng bị tổn thương ấy sẽ trở thành nơi mạnh mẽ nhất của ta.
Quãng đời còn lại, mong bạn cẩn trọng bước qua dông bão nhân gian; có thể bằng cách thức kiêu hãnh của riêng mình mà yêu hết lòng, sống một đời ung dung, thanh thản.
Theo 163.com
Gia Nghi biên dịch