Đời người là một hành trình trả nợ

Đời người là một hành trình trả nợ
Mỗi lần tao ngộ đều là ân huệ của trời cao, và mỗi ân tình nhận được đều cần khắc cốt ghi tâm, kịp thời đền đáp. (Ảnh: Public Domain)

Đời người ngắn ngủi, người ta sẽ gặp gỡ hàng ngàn, hàng vạn người lướt qua cuộc đời. Giữa biển người mênh mông ấy, ta góp nhặt được biết bao điều tốt đẹp khó phai mờ: gặp được cha mẹ, nhận lấy tình yêu thương vị tha nhất trần đời; gặp được quý nhân, nhận về sự nâng đỡ và những lời khuyên chân thành; gặp được tri kỷ, nhận lại sự sẻ chia ấm áp tháng năm...

Mỗi lần tao ngộ đều là ân huệ của trời cao, và mỗi ân tình nhận được đều cần khắc cốt ghi tâm, kịp thời đền đáp.

Người xưa có câu: Nợ tiền thì trả bạc, âu cũng là lẽ thường; thọ ơn của người, phải biết khắc dạ tri ân. Nói một cách thấu suốt, đời người thực chất là một chuyến hành trình đi trả nợ. Nhận bao nhiêu ân nghĩa, bấy nhiêu phần phải đền đáp trả lui; sống sao cho không phụ, không nợ ai, lòng mới có thể thản nhiên, không chút thẹn thùng.

1. Nếu không nợ nhau, sao có thể tương phùng?

Mọi sự gặp gỡ trên đời đều bắt nguồn từ duyên nợ, và mọi cuộc chia ly âu cũng bởi đôi bên đã sòng phẳng ân tình.

Duyên phận có nông có sâu, nên khoảng thời gian bên nhau mới có ngắn có dài. Đừng quá dằn vặt trước sự hội ngộ ngắn ngủi hay tiếc nuối tháng ngày dài lâu: nợ nhiều thì quấn quýt bên nhau lâu một chút; nợ ít, trả hết duyên nợ rồi tự khắc chia xa.

Nếu không có tơ duyên, dẫu lướt qua vai nhau nơi phố đông cũng chẳng buồn quay đầu nhìn lại; một khi đã có duyên nợ, dù cách trở muôn trùng non nước cũng sẽ tìm về bên nhau. Vạn sự nơi trần thế đều có định số, đều là số mệnh an bài, không thể cưỡng cầu và cũng chẳng cần phải đổi thay.

Những cuộc hội ngộ chốn hồng trần thực chất là mối tơ duyên chưa dứt từ tiền kiếp. Kiếp này tương phùng vì kiếp trước còn nợ nần; gặp lại nhau cốt là để bù đắp, trả nợ cho nhau: người thân lấy tình thâm để bù đắp, bè bạn lấy nghĩa khí để sẻ chia, đôi lứa lấy tình yêu sâu đậm để làm tròn vẹn ước thề dang dở.

2. Vạn sự tương ngộ giữa nhân gian đều là một sự trả nợ

Phật dạy: Vạn sự phát sinh đều do duyên khởi.

Trên thế gian này chẳng có cuộc gặp gỡ nào là ngẫu nhiên, người với người tương phùng ắt có nhân quả đan xen. Kiếp này kết tóc se duyên vợ chồng là do tiền duyên chưa dứt; làm người chung một mái nhà là nhờ huyết mạch tương liên; làm bằng hữu tri giao là vì ơn nghĩa tiền kiếp.

Có người mang đến cho bạn niềm vui, ắt sẽ có người trao bạn cay đắng muộn phiền. Duyên phận mỏng manh khó lòng đi đến cuối con đường; chỉ người có duyên định mệnh mới đủ sức nắm tay nhau đi trọn kiếp nhân sinh. Bỏ lỡ người cần bỏ lỡ, ắt sẽ gặp được người nên gặp.

Mọi cuộc tao ngộ kiếp này thực chất đều là một sự hoàn trả: có lẽ kiếp trước yêu mà chẳng thể đến được với nhau, nên kiếp này tìm lại để nối tiếp ân tình; cũng có thể kiếp trước hữu duyên vô phận, nên kiếp này mong cầu một cái kết vẹn tròn.

Phật dạy: Đã là khách qua đường, cớ sao phải chấp niệm? Quanh đi quẩn lại, tất cả đều là món nợ ân tình; không nợ không gặp, vạn sự tùy duyên!

Rất nhiều điều trong sinh mệnh chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Thứ thuộc về bạn, có trốn cũng không thoát; thứ không thuộc về bạn, cưỡng đoạt cũng chẳng thành. Đừng cố chấp cưỡng cầu, an bài của trời xanh bao giờ cũng là trọn vẹn nhất.

Tiền kiếp tương tư, kiếp này trả lại chân tình; tiền kiếp thọ ân, kiếp này đền bồi duyên nợ.

Người yêu thương ta trao cho ta hơi ấm và niềm hy vọng; kẻ chán ghét ta dạy ta sự kiên cường và cách trưởng thành. Người quý mến ta cho ta hiểu thế nào là tôn trọng và sẻ chia; người ta không ưa lại dạy ta học cách bao dung và thấu hiểu. Mỗi một lần tương ngộ đều xứng đáng để ta trân quý bằng cả tấm lòng, và khắc ghi trọn một kiếp nhân sinh.

Theo Aboluowang
Gia Nghi biên dịch

Đọc tiếp