Đi qua bão giông với tâm thái bình an: Khi đức tin là điểm tựa cuộc đời

Đi qua bão giông với tâm thái bình an: Khi đức tin là điểm tựa cuộc đời
Cuộc đời vốn dĩ là chuỗi những bài thi để con người rèn luyện và trưởng thành. (Ảnh: Văn Thị Thoả)

Đời người tựa như một dòng sông, có những khúc êm đềm phẳng lặng nhưng cũng không thiếu những ghềnh thác bất ngờ. Nhìn lại chặng đường đã qua – từ lúc cận kề nguy cơ mù lòa khi còn ngồi trên ghế giảng đường, đến biến cố góa bụa khi tuổi đời còn quá trẻ – tôi nhận ra nếu không có một điểm tựa tinh thần vững chắc, có lẽ tôi đã gục ngã từ lâu.

Đi qua những thăng trầm ấy, chính sự tu dưỡng nội tâm và những nguyên lý thiện lành đã trở thành ngọn hải đăng giúp tôi tìm lại phương hướng và giữ vững sự an yên.

Cú sốc tuổi đôi mươi và cơ duyên nơi góc công viên

Năm 2017, khi đang là sinh viên năm thứ hai với bao ước mơ và hoài bão, tôi bất ngờ đón nhận một tin sét đánh: bác sĩ chẩn đoán tôi bị viêm dây thần kinh thị giác khá nặng. Thị lực suy giảm nghiêm trọng khiến việc học tập và sinh hoạt hàng ngày trở nên vô cùng khó khăn. Bác sĩ thậm chí đã khuyên tôi nên cân nhắc dừng học để bảo vệ đôi mắt. Đứng trước nguy cơ phải dang dở giấc mơ đại học, tôi rơi vào trạng thái hoang mang, u uất và mất phương hướng hoàn toàn.

Trong những ngày tháng chênh vênh nhất, một buổi chiều đi dạo trong công viên, tôi tình cờ bắt gặp một nhóm người đang ngồi đả tọa thiền định trong tiếng nhạc an hòa, tự tại. Hình ảnh tường hòa ấy lập tức thu hút tôi. Tìm hiểu ra, tôi biết đó là môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

(Ảnh: Văn Thị Thoả đang học sách Chuyển Pháp Luân)

Tôi bắt đầu tìm đọc sách và kiên trì luyện tập các bài công pháp mỗi ngày. Dần dần, những suy nghĩ tiêu cực, bi quan trước đây được thay thế bằng nguồn năng lượng thuần tịnh và tích cực. Tinh thần phấn chấn kéo theo sự chuyển biến kỳ diệu về thể chất: thị lực của tôi dần hồi phục và ổn định trở lại. Tôi không chỉ hoàn thành chương trình đại học mà còn tốt nghiệp đúng hạn, khép lại giai đoạn thử thách đầu tiên của tuổi trẻ.

Giông bão cuộc đời và hành trình gượng dậy

Sau khi tốt nghiệp, cuộc sống của tôi dường như mỉm cười trọn vẹn: tôi có một công việc tốt và xây dựng tổ ấm nhỏ bên người chồng hiền lành cùng cậu con trai kháu khỉnh. Thế nhưng, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Chồng tôi đột ngột phát hiện mắc bệnh ung thư hiểm nghèo và qua đời không lâu sau đó.

Sự ra đi quá nhanh của anh để lại trong tôi nỗi bàng hoàng và đau đớn tột cùng. Trở thành người phụ nữ góa chồng khi còn quá trẻ, tôi từng có những ngày rơi vào khủng hoảng sâu sắc, cảm giác như bị rút cạn toàn bộ năng lượng:

Một mình vừa làm cha, vừa làm mẹ, liệu mình có gánh vác nổi trách nhiệm gia đình? Đứa con thơ dại hay ốm đau, công việc thì bận rộn, liệu mình có đứng vững trước những cám dỗ danh - lợi - tình ngoài xã hội?

Một mình vừa làm cha, vừa làm mẹ, liệu mình có gánh vác nổi trách nhiệm gia đình? (Ảnh: Văn Thị Thoả )

Hàng loạt câu hỏi tiêu cực bủa vây khiến tôi bế tắc. Nhưng may mắn thay, bên cạnh sự động viên chân thành của người thân, đồng nghiệp và bạn bè đồng tu, việc tĩnh tâm đọc sách và luyện công mỗi ngày đã giúp tôi thanh lọc tâm trí. Nhờ hiểu về luật nhân quả và duyên phận trong đời người, tôi dần thấu suốt rằng nhân duyên ngắn ngủi cũng là một phần của sự an bài. Thay vì chìm đắm trong đau thương và oán trách số phận, tôi học cách gạt nước mắt, lấy lại sự bình tâm để gánh vác trách nhiệm với con và gia đình.

Giữ mình giữa thương trường: Chân thành – Thiện đãi – Nhẫn nại

Là người phụ nữ làm việc trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản – một môi trường cạnh tranh khốc liệt, nhiều áp lực và luôn đối diện với các cám dỗ về lợi nhuận – việc giữ được sự tỉnh táo và ngay thẳng là điều không hề đơn giản.

(Ảnh: Văn Thị Thoả )

Đặc thù nghề nghiệp đòi hỏi tôi phải thường xuyên gặp gỡ, đàm phán với nhiều đối tác, khách hàng ở các tầng lớp khác nhau. Trong các buổi tiệc chiêu đãi, rượu bia gần như là "văn hóa bàn tiệc" khó tránh, nhưng vì kiên định với nguyên tắc tu dưỡng không uống rượu, tôi luôn khéo léo, chân thành giải thích để đối tác thấu hiểu mà vẫn giữ được sự tôn trọng và hòa khí đôi bên.

Trong quan hệ với đồng nghiệp và đối tác, tôi lấy ba chữ "Chân – Thiện – Nhẫn" làm kim chỉ nam:

  • Chân thực: Tư vấn rõ ràng, minh bạch về thị trường và sản phẩm, không dùng chiêu trò mờ ám hay mưu mẹo để giành giật hợp đồng.
  • Thiện lương: Luôn đặt mình vào vị trí của khách hàng và đồng sự để thấu hiểu và sẻ chia, thay vì chỉ chăm chăm vào quyền lợi của bản thân.
  • Nhẫn nại: Giữ sự điềm tĩnh trước những áp lực doanh số, sự cạnh tranh không lành mạnh hay những khúc mắc trong công việc.

Trước đây, tôi vốn là người nhút nhát, tự ti nhưng lại khá nóng tính và thích áp đặt ý kiến lên người khác. Nhờ quá trình tu dưỡng tâm tính, tôi học cách lắng nghe, nhìn nhận mọi việc đa chiều và bao dung hơn. Tôi nhận ra rằng: Thương trường không nhất thiết phải là chiến trường của sự lọc lừa; sự chân thành và uy tín xuất phát từ tâm mới là con đường bền vững nhất.

Bình yên sau giông bão

Trải qua những thăng trầm của đời người, tôi hiện đã là một Giám đốc dự án tại tập đoàn VG Group với thu nhập ổn định. Cậu con trai nhỏ năm nào nay đã lớn khôn, ngoan ngoãn và luôn biết yêu thương, sẻ chia cùng mẹ.

(Ảnh: Văn Thị Thoả đang luyện bài công Pháp số 5 của Pháp Luân Công - Thần Thông Gia Trì Pháp)

Cuộc đời vốn dĩ là chuỗi những bài thi để con người rèn luyện và trưởng thành. Nghịch cảnh hay mất mát không thể tránh khỏi, nhưng cách ta đối diện với nó sẽ quyết định hình hài tương lai. Với tôi, việc có một đức tin chân chính và giữ được tâm thái an hòa chính là chiếc neo vững chắc nhất, giúp tôi không bị cuốn trôi giữa dòng đời biến động và luôn tìm thấy sự bình yên thật sự từ trong nội tâm.

Văn Thị Thoả

Đọc tiếp